Mon Ngon De Lam Trong Bua Com Gia Dinh / Top 7 # Xem Nhiều Nhất & Mới Nhất 1/2023 # Top View | Raffles-hanoi.edu.vn

Quà Hà Nội Trong Tùy Bút Thạch Lam

Quà Hà Nội xưa nay vẫn có tiếng ngon lành và lịch sự. Ở các thôn quê, chút “quà Hà Nội” là của mong đợi, và tỏ được lòng quý hóa của người chọ Con cháu ngày giỗ ky đưa về dâng cha mẹ, hay các bà mẹ ra tỉnh mua về cho các con, và chồng đi làm Nhà nước ngày nghỉ mua tặng cho cô vợ mới cưới… Bao nhiêu ý tốt tình hay gửi vào trong chút quà nơi đô hội, món quà đem đến cho khắp nơi các vị sành và trang nhã của băm sáu phố phường.

Hàng Quà Rong

Người Hà Nội, ăn thì ngày nào cũng ăn, nhưng thường không để ý. Nếu chúng ta về ở tỉnh nhỏ ít lâu, hay ở ngay Hải Phòng, Nam Định nữa, chúng ta mới biết quà ở Hà Nội ngon là chừng nàọ Cũng là thứ bún chả chẳng hạn, cũng rau ấy, thế mà sao bún chả của Hà Nội ngon và đậm thế, ngon từ cái mùi thơm, từ cái nước chấm ngon đị

Trong một ngày, không lúc nào là không có hàng quà. Mỗi giờ là một thứ khác nhau; ăn quà cũng là một nghệ thuật: ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán ấy, mới là người sánh ăn.

Tang tảng sáng, tiếng bánh Tây đã rao, lẫn với tiếng chổi quét đường. Đó là quà của những người thợ đi làm sớm. Rồi, có từng độ, phố xá vang lên tiếng rao “bánh rán nóng, trinh một, xu đôi” của một lũ trẻ con. Cái bánh rán vừa cứng và xấu, thật làm giảm thanh thế của quà Hà Nội, do một cửa hàng nào đó muốn kiếm lời, cứ muốn bắt thiên hạ ăn bánh rán lúc còn ngái ngủ.

Này đây mới là quà chính tông: bánh cuốn, ăn với chả lợn béo, hay với đậu rán nóng. Nhưng là bánh cuốn Thanh Trì mỏng như tờ giấy và trong như lụạ Vị bánh thơm bột mịn và dẻọ Bánh chay thì thanh đạm, bánh mặn đậm vì chút mỡ hành. Người bán bánh cuốn Thanh Trì đội mẹt và rổ trên đầu, từng tụm năm, bảy người từ phía Lò Lợn đi vào trong phố, dáng điệu uyển chuyển và nhanh nhẹn.

Rồi mùa nực thì hàng xôi cháo: cháo hoa quánh mùi gạo thơm, xôi nồng mùi gạo nếp. Xôi đậu, xôi lạc, xôi vừng mỡ và dừạ Ở, cái xôi vừng mỡ, nắm từng nắm con, ăn vừa gậy vừa bùị Mà có đắt gì đâu! Ăn một, hai xu là đủ rồị Mùa rét thì xôi nóng, hãy còn hơi bốc lên như sương mù, ăn vừa nóng người vừa chắc dạ.

Và có ai ngẫm nghĩ kỹ cái vị hành khô chưng mỡ ở trong bát ngô nếp bung non; hàng giòn và thơm phức, những hạt ngô béo rưới chút nước mỡ trong … Ngô bung (xôi lúa) thì có nhiều hàng ngon, nhưng ngon nhất và đậm nhất là ngô bung của một bà già trên Yên Phụ. Cứ mỗi sáng, bà từ ô xuống phố, theo một đường đi nhất định, đã ngoài hai mươi năm nay, để các nhà muốn ăn cứ việc sai người ra đừng chờ. Bà đội thúng ngô, tay thủ vào cái áo cánh bông, và cất lên cái tiếng rao, tựa như không phải tiếng người, một tiếng rao đặc biệt và kỳ lạ: “Eéé …éc”, “Eé …ééc …”.

Đối với các bà, các cô đi chợ, cô hàng vải, cô hàng rau v.v … là những người ưa món quà gì vừa rẻ vừa ngon, lại vừa no lâu các cô khó tính, sành ăn và hay xét nét lắm đã có món quà của cô hàng cơm nắm lẳng lơ với hai quang thúng bỏ chùng. Món quà này sạch sẽ và tinh khiết, từ quà cho đến cả quang thúng, cả cô hàng, tóc vấn gọn, áo nâu mới, quần sồi thâm, cô hàng trông cũng ngon mắt như quà của cô vậỵ

Các cô vừa ăn vừa nhai nhè nhẹ và thong thả hỏi han thân mật cô hàng: cùng bạn làm ăn cả, một gánh nuôi chồng nuôi con, đóng góp thì nhiềụ âu cũng là cái phận chứ biết làm thế nàọ

Đối với các bà ăn rở và thích của lạ miếng và độc nữa đã có bà hàng tiết canh và lòng lợn. Một mâm đầy một bát tiết canh đỏ ối, ngòng ngoèo sợi dừa trắng, điểm xanh mấy lá húng tươị Thế mà họ ăn ngon lành, một lúc hai, ba bát. Rồi đánh thêm một đĩa lòng vừa dồi, cổ hũ với tràng giòn. Ăn xong quét miệng đứng dậy, bước đi thành chậm chạp.

Sao bằng ra đầu phố ăn một bát phở bã của anh hàng phở áo cánh trắng, gilet đen, và tóc rẽ mượt? Nồi nước sôi sùng sục, tỏa mùi thơm ra khắp phố. Nếu là gánh phở ngon cả Hà Nội không có đâu làm nhiều, thì nuớc dùng trong và ngọt, bánh dẻo mà không nát, thịt mỡ gầu giòn chứ không dai, chanh ớt, và hành tây đủ cả. Chả còn gì ngon hơn bát phở như thế nữạ Ăn xong bát thứ nhất, lại muốn ăn thêm bát thứ haị Và anh hàng phở chả phải gánh nặng đi đâu cả, chỉ việc đỗ một chỗ nhất định, cũng đủ bán một ngày hai gánh như chơị Và người hàng phố tìm dấu hiệu để gọi tên anh cho dễ nhớ: anh phở trọc, anh phở Bêrê, anh phở Mũ Dạ, anh phở Cao… và dặn thằng nhỏ chớ mua hàng khác về “ông không ăn mà chết đòn”.

Phở là một thứ quà đặc biệt của Hà Nội, không phải chỉ riêng Hà Nội mới có, nhưng chính là vì ở Hà Nội mới ngon. Đó là quà tất cả suốt ngày của tất cả các hạng người, nhất là công chức và thợ thuyền. Người ta ăn phở sáng, ăn phở trưa, và ăn phở tốị

Phở bán gánh có một vị riêng, không giống như phở bán ở hiệụ Các gánh phở có tiếng ở Hà Nội đều được người ta đặt tên và tưởng nhớ: phố Ga, phố Hàng Cót, phố ô Quan Chưởng, phố Cửa Bắc v.v …

Bây giờ nhiều tài năng trẻ trong nghề phở mới nhóm lên và trái lại, những danh vọng cũ trên kia không chắc còn giữ được “hương vị xứng kỳ danh” nữạ Có người nào thứ chịu khó đi khảo nếm lại một lượt xem saỏ Một vòng quanh Hà Nội bằng vị phở, chắc có lắm điều mặn, chát, chua, cay đấỵ

Nhưng có một nơi phở rất ngon mà không có ai nghĩ đến và biết đến: ấy là gánh phở trong nhà thương. Trong nhà thương vốn có một bà bán các thứ quà bánh ở một gian hàng dựng dưới bóng câỵ Cái quyền bán hàng đó là cái quyền riêng của nhà bà, có từ khi nhà thương mới lập. Bà là người ngoan đạo nên tuy ở địa vị đặc biệt đó bà cũng không bắt bí mọi người và ăn lãi quá đáng. Thức gì bán cũng ngon lành, giá cả phải chăng. Nhưng gánh phở của bà thì tuyệt: bát phở đầy đặn và tươm tất, do hai con gái bà làm, trông thực muốn ăn. Nước thì trong và lúc nào cũng nóng bỏng, khói lên nghi ngút. Rau thơm tươi, hồ tiêu bắc, giọt chanh cốm gắt, lại điểm thêm một chút cà cuống, thỏang nhẹ như một nghi ngờ. Mà nhân tâm tùy thích, nhà hàng đã khéo chiều: ai muốn ăn mỡ gầu, có, muốn ăn nạc, có, muốn ăn nửa mỡ, nửa nạc, cũng có sẵn sàng.

Cứ mỗi buổi sáng, từ sáu giờ cho đến bảy giờ, chỉ trong quảng ấy thôi, vì ngoài giờ gánh phở hết, chung quanh nồi nuớc phở, ta thấy tụm năm tụm ba, các bệnh nhân đàn ông và đàn bà, các bác gác san, các thầy y tá, và cả đến các học sinh trường Thuốc nữạ Chừng ấy người đều hợp lòng trong sự thưởng thức món quà ngon, nâng cách ăn phở lên đến một nghệ thuật đáng kính.

Cùng một thứ quà nước và mặn như phở, Hà Nội còn có hãng mì và mằn thắn. Hai món này chắc hẳn là món ăn của người Tàu, cho nên hễ người Tàu làm thì ngon hơn, cũng như họ làm ngon nhiều món khác.

Cái chí của Việt ta cũng khác: món quà bán thì cứ muốn bán cho rẻ và nhiều, thích thế để xiêu lòng khách còn cái phẩm có tốt hay không, không quan tâm đến. Cho nên bát mằn thắn của người mình thì có đủ cả rau thơm, xà xíu, đôi khi mấy miếng dồi, và một phần chia tám quả trứng vịt. Mằn thắn thì làm rất to bột, nặn xuề xòa để trông càng to hơn, nhưng nhân thì hết sức kín đáo và nhỏ bé, vì được một tí thịt chỗ bạc nhạc, mua rẻ của các hàng thịt lậu ôi ở ngoại ô, lúc trút hàng bán rẻ. Nước cũng rất nhiều nữa, dềnh lên như ao sau trận mưa, nhưng nhạt ví như nước bèọ Ấy htế mà tất cả chỉ bán có năm xụ Tưởng đắt hàng là phảị

Thế mà không: người Hà Nội ăn quà sành, nên khó mà lấy nhiều làm hoa mắt người ta được. Có lẽ người bán nghĩ rằng quà rao là sực tắc, hai thanh tre gõ vào với nhau như tiếng guốc đi của một gái về đêm, mà sực tắc chính là hai tiếng Tàu Thực đắc mà rạ Thực đắc là ăn được, cho nên quà chỉ cốt ăn được, không cốt gì ăn ngon.

Về thức quà này, tôi lại nhớ đến một câu chuyện nhiều ý nghĩa, và có thể làm một bài học hay cho người mình. Trong lúc mọi người bán hàng Việt Nam mỏi vai lê gánh khắp phố mòn đốt tre vì tiếng gọi mà vẫn không bán được mấy, thì bỗng nhiên một hôm ở một phố ở Hà Nội nhỏ hẹp và đông đúc, nẩy ra một chú khách bán hàng rất dở ngườị Chú ta cũng bán mì với mằn thắn, cũng với giá năm xu, nhưng mì thì chỉ có mì không và mằn thắn chỉ có mằn thắn trần, đủ mười lăm cáị Nhưng nước rất trong và rất ngọt,mì thì đậm vị và dẻo, mằn thắn thì bột mềm và mỗi cái có nhân một con tôm. Ăn mãi vẫn ngon không thấy chán.

Bán hàng không cần gánh đi đâu, và cũng không cần gì bát. Ai muốn ăn thì đến hàng mà ăn, ai muốn mua đem bát lại mua, và người nhà mang về, chứ một bậc thang ngắn bác cũng không chịu bước lên. Bác bán hàng cửa quyền như thế, người ta tuy tức vì cái làm bộ kiêu kỳ của bác, chê vì quà của bác đắt hơn quà của các hàng thường, nhưng người ta vẫn phải mua, vì quà của bác ngon. Người mua ngày dần đông: một bác bán không đủ, phải làm hai gánh, rồi ba, rồi bốn, rồi năm sáụ Mỗi gánh bác phải thuê người bán, mỗi tháng công năm đồng. Những người này bèn cách ăn bớt: một lượng bát mì bác bán, cứ ba bó mì thì họ lạibớt một; mười lăm cái mằn thắn thì họ bán có mười haị

Nhưng mắc lòng, hàng bác vẫn bán chạỵ Mỗi gánh ít nhất bác cũng được lãi ba đồng một ngàỵ Sáu gánh vị chi là mười tám, một tháng lãi năm trăm hơn. Sáu tháng sau khi bác ở Hải Phòng đặt chân lên Hà Nội, bác đã nghiễm nhiên trở nên một người giàụ

Thế mới biết nghề gì là không có lãi, mà cái nghề mà chúng ta tưởng là hèn mọn ấy lại chóng làm người ta giàu hơn chánh vạn nghề khác. Miễn là thức hàng bán xứng với đồng tiền, đừng lừa dối người mua của ngon thì người ta ăn, đắt rẻ không kỳ quản. Đó là một sự thất giản dị trong nghề buôn bán, mà tiếc thay, nhiều nhà buôn người mình không biết đến, hoặc người mình làm tồi bán rẻ hoặc họ đánh lừa được người muathì lấy làm sung sướng.

Tôi quên nói nốt rằng chú khách bán mằn thắn trên kia, giá cứ giữ lối bán gánh như thế thì không saọ Có tiền, chú lại muốn làm ông chú hiệu chú mở hàng cao lâu to ở phía Mã Mâỵ Cái chí này thì không có gì đáng trách. Nhưng chú lại muốn giống các chủ khác ở chỗ đánh bạc chú đánh phán thán, rồi chú thuạ Ba tháng sau, chú vỡ nợ.

Nhưng đấy là tại chú, chứ không phải là tại cái cửa hàng của chú, và cái phương pháp bán hàng của chú vẫn giữ nguyên giá trị khiến chúng ta nên theọ

Sau khi vỡ nợ, tay trắng trở về, chú lại ghé lưng xuống gánh lấy gánh hàng mằn thắn cũ tiếng vẫn rao vàng, và cái miệng vẫn tươi cười như trước Đó là một tấm gương mà chúng ta lại càng nên theo nữạ

Kể về các thứ quà mặn, thì Hà Nội còn nhiều: nào bún riêu, bún chả, thang cuốn, nem chua, nào miến lươn và bún ốc. Mỗi thứ, tất nhiên có một vị riêng, và cả đến mỗi hàng, lại cũng có cái ngon riêng nữạ

Tôi thích nhất cô hàng bún ốc, không phải vì món hàng cô tôi thích ăn xin thú thật rằng tôi sợ các bác ốc lắm nhưng tôi thích nhìn người ta ăn, vì nghe thức quà của cô là cái điểm không thể thiếu được của một cảnh bình dân hoạt động trong các ngõ con và trên các bờ hè. Người ta xúm lại ăn quà bún ốc một cách mới ngon lành làm sao! Có ai buổi trưa hay buổi đêm khuya, đi qua các nhà cô đào, và các chị em thanh lâu, thấy họ ăn cái quà ấy một cách chăm chú và tha thiết đến đâu không? Nước ốc chua làm nhăn các nét mặt tàn phần và mệt lả, miếng ớt cay làm xoa xuýt những cặp môi héo hắt, và khiến đôi khi rõ những giọt lệ thật thà hơn cả những giọt lệ tình.

Cô hàng ốc có một cái dụng cụ, một đầu là búa, một đầu là dùi nhọn. Một cái gõ nhẹ, và một cái trở tay, là con ốc nguyên cả ruột đã gọn gàng rơi mình vào bát nước. Cô thoăn thoắt rút ốc không kịp, trông thấy người ta ăn ngon lành, chính cô cũng sinh thèm. Ấy cô có thú thực với tôi như thế.

Cùng họ nhà bún, riêu cua và thang cuốn vốn là quà sở trường của các bà. (Mà nghiệm ra cái triết lý sâu sắc này: thứ quà nào bán cho các bà bao giờ cũng đắt hàng, vì hai lẽ: một là vì các bà nội trợ bao giờ cũng saÜn tiền, hai là các bà ăn quà đã thành tục ngữ, ca dao). Lạ có một điều: nhà mình làm lấy, dù bà vợ khéo tay đến đâu, ăn cũng không thấy ngon bằng mua các hàng rong, nhất là hai thứ thang riêụ Tại sao vậỷ Có ai tìm ra cái lẽ triết lý thứ ba không?

Miến lươn là thức quà ăn bổ âm, nhiều người bảo thế. Đàn ông thì không hay tin, nhưng đàn bà thì dễ tin lắm. Thế cho nên đã thấy nhiều ông chồng không thích ăn lươn, mà vẫn bị các bà vợ ép cho ăn dù tiền các bà ấy trả lấỵ Tình nghĩa đằm thắm của vợ chồng đôi khi có thể lấy nhiều ít miến lươn mà đo được.

Ấy, suýt nữa đi khỏi các thứ quà cốt bún, mà tôi quên không nói đến thứ quà bún quang trọng và đặc điểm nhất của Hà Nội băm sáu phố phường: đó là thức quà bún chả.

Phải, cái thức quà tầm thường đó, sáu tỉnh đường trong, bốn tỉnh đường ngoài, chẳng có đâu ngon bằng kinh độ Ai cũng phải công nhận như thế, hay ít ra những người sành thưởng thức. Một ông đồ cuồng chữ ở nhà quê, một hôm khăn gói, ô lên Hà Nội, đã phải ứng khẩu đặt hai câu thơ như thế này, khi ngửi thấy mùi khói chả:

Ngàn năm bửu vật đất Thăng Long

Bún chả là đây có phải không?

Mà cảm hứng thế thì chí phảị Khi ngồi cuống chiều gió, đói bụng mà đón lấy cái khói chả thơm, thì ngài dễ thành thi sĩ lắm. Khói lam cuộn như sương mờ ở sườn núi, giọt mỡ chả xèo trên than hồng như một tiếng thở dài và tiếng quạt khẽ đập như cành cây rung động, quà bún chả có nhiều cái quyến rũ đáng gọi là mê hồn, nếu không là mê bụng.

Những thứ rất là tầm thường, rất là giản dị mà đi gần nhau sao lại sinh ra được mùi vị riêng như thế? Ai là người đầu tiên đã nghĩ ra bún chả? Người đó đáng được chúng ta nhớ ơn và kính trọng ngang, hay là hơn với người tạo nên được tác phẩm văn chương … Có lẽ người kia còn làm ít cho nhân loại hơn là người này nữạ Tiếc thay tên người tài tử đó thất truyền, để không liệt kê vào cái sổ vàng của những danh nhân “thực vi đạo”.

Thứ bún để ăn bún chả, sợi mành và cuộn từng lá mỏng, khác với các thứ bún thường. Chả phải thịt ba chỉ, mà phải dùng cặp tre tươi nướng mới ngon. Quái, sao cái nước chấm của các hàng bún chả hàng ngon thế! Có lẽ là họ dùng nước mắm hạng vừa, nghĩa là không quá chua, cho nên thành ngon chăng? Nước chấm ấy mà điểm thêm mấy giọt chanh vào thì tuyệt: có thể thấm nhuần cả bún, cả rau, cả chả mà không mặn, không gắt như nước chấm của nhà.

Nhưng bún chả Hà Nội đặc biệt có lẽ vì cái rau húng Láng. Vì chỉ có rau húng ở Láng là có mùi vị húng, đem trồng chỗ đất khác, sớm chậm cũng đổi ra mùi bạc hà Viết đến đây tôi lại nhớ đến bác Tú Mỡ thường mời bạn hữu ăn và thường khoe mình là ẩn dật ngay trong rừng húng Thế cho nên bún chả thì phải là bún chả Hà Nội mới đủ vị cho người thưởng thức và phải là bún chả xưa vẫn ngồi trước đến Bạch Mã, Hàng Buồn, mới là bán hàng ngon. (Tất nhiên có nhiều các hàng khác ở phố cũng ngon chẳng kém, nhưng tiếng tăm chưa nổi đó thôi).

Thạch Lam Trích “Hà Nội 36 phố phường”

Receta De 3 Variaciones De Nuoc Cham, El “Dip” Vietnamita A Base De Salsa D

Lo que necesitarás

3 cucharadas de zumo de lima

2 cucharadas de azúcar

150 gr. o ml. de agua

2,5 cucharadas de salsa de pescado

Un ajo pequeño muy picado

1 ó 2 guindillas de ojo de pájaro

Y yo propongo añadir ralladura de lima

Creo que ayuda más las indicaciones que las cantidades de la preparación, además hay tantas salsas de pescado con distintas intensidades de sabor que las cantidades hay que ajustarlas a cada una y lo mismo pasa con la lima y su nivel de acidez.

Por otro lado cada uno debe hacer su salsa a su gusto; por ejemplo, en en el norte de Vietnam, por lo general suelen ser más suaves y a medida que bajas hacia el sur la preparación se intensifica.

Si no estás acostumbrado a la salsa de pescado, empieza utilizando una pequeña cantidad y a medida que te vayas adaptando al sabor, ve añadiendo más cantidad.

Si compras salsa de pescado para esta preparación deberías comprar una vietnamita. Su sabor es mucho más suave que el de las salsas de pescado tailandesas y filipinas. Tienes que buscar una que ponga Nuoc Mam; también venden salsas de pescado tailandesas hechas al estilo vietnamita, que es una buena alternativa. Si ya tiene otra salsa, añade menos cantidad y prueba poco a poco.

Si quieres que la salsa quede perfecta tienes que hacerla justo antes de tomarla. La lima, igual que los demás cítricos, cambia rápidamente su perfil de sabor, como cuando haces zumo de naranja y lo tomas 2 horas después. Y lo peor es que pierde la sensación de frescura que tiene recién exprimido.

Jugo de tamarindo: Nuoc Cham Me: se hace sustituyendo el limón por pulpa de tamarindo y usando mucha menos agua. La salsa se llama igual, pero con me al final (una de las pocas palabras que conseguí aprender del vietnamita, tamarindo).

O por maracuyá: esta ya es un inventillo mío que me gustó mucho.

También puedes hacerlo con un vinagre neutro, como el de coco o el de arroz (o mezclando con la lima a partes iguales), que se suele usar en muchos restaurantes, pero a mí no me gusta ni la mitad y ni siquiera la he hecho.

Classic Buche De Noel Recicpe

Happy Holidays from my family to yours! I’m all wrapped up from my holiday cookie swap, which was a lot of fun sharing cookie recipes and baking tips with you for the holidays. My favorite was how to ship your cookies so they don’t break – very important in this season of social distancing! Cookies aside, I’m back in the kitchen and now I’m working on some classic holiday dessert recipes for you.

‘Tis the season for my famous Buche De Noel cake, sometimes called a yule log cake. Both are a fancy name for a classic chocolate spongecake filled with mouse or buttercream, rolled up and and frosted and decorated to look like a log laying in the forest in winter.

No matter what you call it, nothing says “holidays” like this gorgeous (and delicious) festive chocolate cake!

In today’s post, I’m going to share with you the classic recipe for how to make the most delicious yule log cake you and your family will ever taste. You know I love the classics and I promise this is the only buche de Noel cake recipe you’ll ever need. It is Christmas on a plate as far as I’m concerned!

This holiday cake recipe from scratch is divided into 8 sections:

What Is A Buche De Noel?

It’s All About The Swirl

Pro Cake Decorating Tips For You

Step-By-Steps To Bake Your Cake

Other Recipes You’ll Need For The Yule Log Cake

The Filling

The Frosting

The Decorations

In addition to the cake recipe, I’m also going to give you the the two other recipes (filling and frosting) you’ll need to complete your yule log cake, and, of course, I wouldn’t be the professional cake designer that I am if I didn’t share tips and easy ways to decorate your buche de Noel cake.

Before we get started with recipes and those fun wintery festive decorations decorations, we need to talk details. What is a buche de Noel cake, you might ask?

A tradition on our Christmas table, a buche de Noel cake is the French name for a traditional cake shaped like a log served around the Christmas holiday. “Buche” in French means “log” in English, and “de Noel” in French means “of Christmas” in English. So, the literal translation from French to English is “log of Christmas.” It is often called a yule log cake too.

A classic buche de Noel or yule log cake is typically a thin chocolate sponge cake filled with some kind of filling like buttercream or mouse. (I love a mouse filling!). The sponge cake is the easiest of cakes to roll and it needs to be thin, because your going to fill it and roll it – you can’t easily roll a thick cake!

The buche de Noel cake is sometimes called a jellyroll cake, because the yule log cake portion is baked in a long, wide jellyroll or half sheet pan. This gives you that long, thin cake portion that you can spread filling on top of a roll up to form the “log.”

Once baked the cake is rolled up with the filling inside, the end portion is sometimes cut off and affixed to the side of the roll or log to make your cake look more like a branch. The log of cake is then frosted to look like a real life log laying on the forest floor.

To give it the winter festive touch, when your cake it all frosted it is decorated with powdered sugar to look like snow, berries, leaves or pine needles and mushrooms. A buche de Noel cake looks festive on the outside, and even better on the inside. Once you cut into the cake, it will reveal it’s beautiful swirl pattern of cake and filling that you get when you roll the cake up.

Don’t let the chocolate deceive you, this cake is light and delicious. The best part is it is easy to make and a total showstopper for your holiday table – and that’s before your cut it open to reveal the classic swirl on the inside!

Don’t forget to dress up your yule log with snow, a little pine and berries as well as meringue mushrooms. (Stay tuned for my meringue mushrooms from scratch recipe.)

You know when it comes to the cakes, I can’t leave you without sharing some decorating tips. After 20 plus years in the wedding cake and cake decorating business, I know a thing or two!

I like to use a fork to make the log-like pattens in the buttercream frosting on the outside of the cake. (Try my chocolate buttercream recipe, it’s perfect for this cake!)

Once I frost the yule log with a thick layer of buttercream, I run or drag a fork through the frosting lengthwise along the log in random patterns. The fork drag marks gives that perfect log pattern. You can’t mess this up! And, if you don’t like your log pattern the first time, simply smooth out the frosting and try again.

If you don’t want to frost your buche de Noel, you don’t have to! You can simply sprinkle the chocolate cake log with powdered sugar. It looks just a festive!

Now that your all excited and ready, it’s time to prep your kitchen and follow my easy, step-by-step instructions to make this holiday yule log cake…

Classic Buche de Noel

You have the cake recipe in this blog post for this buche de Noel, but you’ll need two, maybe three, more recipes to pull this entire festive cake together as the pillar dessert for your holiday celebration.

The Filling

First, is the yule log filling. You can use buttercream or mouse or just about anything that you like in the center. I really like to use a mouse because it’s light and easy to roll. Plus it taste delicious. Try my recipe for Mascarpone Mouse filling, it’s perfect with the chocolate cake. I like to make my filling a light colored flavor, like vanilla or Mascarpone, that contrasts with the chocolate cake.

Why you ask? The light colored filling is the entire “ball game” when it comes to a yule log cake! Because when you cut into the rolled up log cake, you’ll be able to see that classic, beautiful swirl shape with the rolls of contrasting chocolate cake and light colored filling. The swirl is what will “wow” your guests at your holiday table! You can do chocolate cake with a chocolate filling, of course, but your swirl will be less visible when you cut into the cake.

The Frosting

After the filling, you’ll need a frosting. As I said before, you don’t necessarily need a frosting for the top of the yule log cake. You can definitely serve your yule log cake “as is” once rolled and dust it with a little snow, I mean powdered sugar.

If you want to frost your buche de Noel, try my faux Swiss Meringue Buttercream recipe in chocolate. ( Pro tip: You can add even more cocoa powder to give is that deep, dark chocolate color.) It’s the perfect frosting for just about any cake, but especially this classic buche de Noel cake.

The Decorations

Lastly for your yule log, you’ll need some decorations to make it look festive and fit for any holiday table. A classic buche de Noel cake is decorated with berries, leaves or pine needles, and mushrooms to make it looks like log layer in the ground in winter.

Check back later this week, because I’ll share my recipe for how to make meringue mushrooms like the ones in my pictures.

You can also add red berries and leaves or pine needles. You can make the berries and leaves from scratch with a royal icing or you can do what I did and decorate it with some red candies for the berries, and a few sprigs of rosemary for the pine needles.

Festively perfect! I really hope that you’ll try this classic Christmas cake. Your guests and family will be so impressed and you don’t have to tell them how easy it was to make!

C’mon in the kitchen with Minette Rushing Custom Cakes! For more of my baking secrets and Southern dessert recipes, be sure to follow along on the blog while I share cookies recipes, my best cake recipes and delicious recipes for fillings and how to make frosting recipes and so much more!

You can also shop all of my baking essentials and tools, so you’re fully equipped to join me in the kitchen for all things sweet and Southern. If you’re looking for the recipes that built my business and other business tips, please check out my cake business shop where I’ll show you how to build the cake business of your dreams, just like I did.

C’mon in the kitchen with me!

XOXO

Minette

What about you? I’d love to hear from you or help you with any baking secrets or problems.

Dinh Dưỡng Cho Trẻ Trong Mùa Lạnh

Vào mùa đông, nhu cầu năng lượng của trẻ sẽ cao hơn nhiều vì một phần năng lượng bị tiêu hao để giữ ấm cho cơ thể, trong thời gian này, các mẹ nên lưu ý cho trẻ ăn đầy đủ 4 nhóm thực phẩm (tinh bột, chất đạm, chất béo và vitamin và khoáng chất) để đảm bảo cung cấp đủ năng lượng và tăng sức đề kháng cho cơ thể. Đặc biệt tăng cường ngũ cốc nguyên cám giúp cung cấp năng lượng lâu dài, các loại đạm từ thịt, cá, trứng, sữa,…các loại chất béo từ dầu thực vật giúp trẻ không bị đói và mất sức.

2. Tăng cường các loại thức ăn giàu vitamin E và C

Theo một số nghiên cứu, vitamin E có vai trò rất lớn trong việc cải thiện khả năng thích ứng của cơ thể của trẻ nhỏ khi tiết trời trở lạnh, chúng nâng cao khả năng chịu lạnh và thích ứng với môi trường của trẻ với nhiệt độ thấp hơn 2 – 7°C so với bình thường. Vitamin C có chức năng loại bỏ gốc oxy tự do, tăng sức đề kháng, giải độc cho cơ thể giúp cho các hoạt động sinh hoạt và học tập của trẻ không bị ảnh hưởng bởi các bệnh cảm cúm khi mùa lạnh đến.

Đặc biệt vào mùa Đông da của trẻ thường bị khô, nẻ, chảy máu khiến trẻ đau rát và khó chịu, bổ sung vitamin C và E đầy đủ sẽ giúp trẻ tránh xa các bệnh đó. Vitamin E và C có rất nhiều trong các loại rau xanh (đặc biệt là rau có màu xanh đậm như cải bó xôi, xúp lơ xanh, cải xoong…), trái cây và dầu như dầu oliu, dầu ngô, dầu lạc, dầu vừng…  . Ngoài ra, sữa tươi, trứng và dầu gan cá cũng là những loại thực phẩm đáng lưu ý chứa nhiều vitamin E mà các mẹ nên bổ sung cho trẻ khi mùa Đông đến.

3. Không quên bổ sung các loại thức ăn chứa vitamin B2

4. Tăng cường năng lượng để giữ ấm cho trẻ bằng các bữa ăn phụ

Vào mùa Đông, không khí càng ngày càng lạnh, cơ thể của trẻ rất khó thích nghi với sự thay đổi đột ngột như vậy nên cần rất nhiều nhiệt lượng để ủ ấm. Ngoài việc bổ sung các bữa ăn chính đầy đủ chất, mẹ hãy cung cấp năng lượng cho trẻ bằng bữa phụ với các món ấm nóng như súp, canh bổ dưỡng, các loại bánh hấp, chiên. Trong mùa lạnh, thay vì cho con uống sữa tươi, mẹ hãy pha cho con một ly sữa ấm, thức uống lúa mạch Milo uống nóng cũng thích hợp để thay thế sữa tươi trong mùa đông, giúp trẻ ấm bụng và hấp thu dưỡng chất tốt hơn. MILO được chứng minh có khả năng bổ sung năng lượng nhanh chóng và bền bỉ cho trẻ, điều này rất quan trọng với thực đơn dinh dưỡng mùa lạnh – mùa tiêu hao rất nhiều năng lượng.

Độc giả vui lòng liên hệ đường dây nóng 0902190025 để được các chuyên gia tư vấn cụ thể, hoặc truy cập vào ĐÂY để tìm hiểu chi tiết